Phải Lấy Người Như Anh_Trần Thu Trang-chương3 + 4

Go down

Phải Lấy Người Như Anh_Trần Thu Trang-chương3 + 4

Bài gửi by vk_ga on 23/02/10, 12:34 pm

Chương 3

Vân mệt mỏi đọc thông báo trên bảng tin. Tên nàng đang nằm đàng hoàng trong danh sách những sinh viên bị xem như tự ý thôi học vì không hoàn thành học phí. Khoản tiền hơn một triệu quả là không nhỏ với một cô gái ngoại tỉnh như nàng. Mẹ ở nhà đang ốm. Mọi khoản chi tiêu giờ dượng nàng nắm giữ. Tiền chép tranh vừa được ứng trước quá ít ỏi, nàng đã bán chiếc xe đạp, đồng hồ và cả mấy bộ quần áo, thậm chí đem cầm chứng minh thư và thẻ sinh viên nhưng vẫn chỉ được quá nửa số học phí. Chẳng có người thân nào ở Hà Nội, mới sang học kỳ hai của năm thứ nhất, cũng không bạn bè nào dám tin tưởng cho vay. Vân thở ra, gần như tuyệt vọng.
Lên phòng quản sinh nài xin làm đơn trình bày rồi ký tên vào tờ cam kết sẽ hoàn thành học phí ngay trong tuần, Vân cầm tờ giấy hẹn thất thểu ra khỏi cổng trường. Nàng muốn tiếp tục học nên đã liều cam đoan như vậy chứ kỳ thực cũng chưa nghĩ ra cách gì để xoay tiền. Ông chủ xưởng tranh chép đã tốt bụng ứng trước cho nàng một trăm ngàn dù nàng chưa giao tranh. Tình hình bán tranh chép cũng đang khó khăn, nàng chẳng dám phiền ông thêm một lần nữa.
Mua một chiếc bánh mì ế loại 700 đồng gặm cho qua bữa, Vân dành tiền mua một tờ báo Rao vặt để tìm những thông tin việc làm. Giờ thì có làm nhân viên tiếp thị dầu gội đầu rởm hay tiếp viên nhà hàng bia hơi lẩu dê nàng cũng bằng lòng. Một mẩu quảng cáo in đậm đập vào mắt nàng:
“Một công ty liên doanh trong lĩnh vực may mặc thời trang cần tuyển người mẫu. Yêu cầu: 18-23 tuổi, ngoại hình đẹp, cao trên 1m65. Anh văn giao tiếp. Ưu tiên biết tiếng Trung. Liên hệ thi tuyển trực tiếp qua số điện thoại…”
Vân nhìn lại mình. Nàng có gương mặt dễ coi nhưng chẳng thể nói là đẹp. Tiêu chuẩn về tuổi, chiều cao và ngoại ngữ thì hoàn toàn phù hợp. Thôi, cứ thử một lần xem sao. Tới bên cột điện thoại, nhét chiếc thẻ chỉ còn mươi nghìn đồng vào máy, nàng bấm số. Dù gì thì việc này cũng đơn giản và nhanh gọn hơn. Việc làm hồ sơ xếp hàng trước cửa những trung tâm xin việc nàng sẽ để đến ngày mai.
Người phụ nữ nghe điện thoại hỏi đôi ba câu rồi đọc cho Vân một địa chỉ. Sau khi chuẩn bị lại quần áo đầu tóc cho tươm tất, nàng có mặt trước toà biệt thự ven Hồ Tây lộng gió. Bấm chuông với niềm hy vọng khấp khởi về khoản tiền học phí, nàng không biết rằng cuộc đời của mình sẽ thay đổi hoàn toàn sau buổi chiều cuối đông ảm đạm này…
* * *
Tiếng đập cửa làm Vân giật mình. Giọng Thìn trống không bực bội:
- Này, ngủ trong đấy à?
Rời khỏi bồn tắm nước đã nguội ngắt, nàng chẳng buồn lấy khăn che người, đi ra mở cửa. Gương mặt dài thượt của Thìn đang cau có, nhìn thấy thân hình loáng nước của nàng thì giãn ra thật nhanh. Anh ta ghì lấy nàng, vội vã bập môi vào gò ngực trần tròn trịa.
Bản năng đàn bà muốn được yêu đương của Vân trỗi dậy nhưng nàng bất động, nàng biết Thìn chẳng thể làm gì thêm, hoặc giả có làm được thì anh ta cũng không đem cho nàng cảm giác hạnh phúc bay bổng gì. Đợi những nụ hôn thô bạo ngơi dần, nàng đi khỏi cửa phòng tắm, hỏi nhạt nhẽo:
- Anh ăn cơm ở đây không, để em nấu?
Rồi chẳng buồn nghe câu trả lời, nàng về phòng thay quần áo. Nàng biết câu trả lời sẽ là “không”. Có bao giờ Thìn ăn bữa tối chủ nhật với nàng đâu, ân huệ đấy dành cho bà vợ chính thức của anh ta!
* * *
Đã gần Tết, công việc mùa cưới tạm lắng dịu một vài ngày, cửa hàng áo cưới vẫn mở cửa nhưng chỉ để khoe cành đào rừng thật lớn ở tiền sảnh. Vân thảnh thơi ngồi trong văn phòng vào mạng đọc bài trong diễn đàn về nhiếp ảnh. Nàng mới được Thìn tặng một chiếc Canon 300D đắt tiền nhân một phi vụ nhập rượu ngoại thành công.Cũng chưa thực sự quen máy nhưng nàng đã chụp thử nghiệm được một vài bức hoa đào và phong cảnh khá đẹp. Hôm qua nàng đã tỉ mẩn mở phần mềm xử lý ảnh viền khung cho mấy bức ưng ý nhất đưa lên mạng. Mọi người đã vào xem khá đông và cũng có mấy bài nhận xét ngắn phía dưới. Nàng đọc và hài lòng khi thấy những ý kiến đánh giá rất khả quan. Một cái nick là Blue-sabbath còn nhiệt tình phân tích nhữgn điểm tốt và chưa tốt của từng bức kèm theo gợi ý về giải pháp khắc phục. Vân viết bài cảm ơn ngay lập tức. Chụp ảnh máy cơ đã tương đối vững tay nhưng với máy cơ kỹ thuật số nàng vẫn còn chút ít bỡ ngỡ, những người bạn trên mạng quả thật là nhiệt tình và vô tư khi chia sẻ kinh nghiệm của mình cho nàng.
Có tiếng chân người đến, Vân vội vã tắt cửa sổ diễn đàn nhiếp ảnh và vờ chăm chú vào trang web áo cưới quốc tế. Nàng không muốn bà chủ hay xét nét của nàng phải bận tâm vì chuyện nhân viên dùng máy tính nối mạng của công ty vào việc riêng. Nhưng không phải bà Hạnh Nhu bước vào phòng mà là cô con gái. Hạnh Phương đang học năm cuối đại học Quản trị kinh doanh, được xưng tụng là hoa khôi của các sàn nhảy. Hôm nay là sinh nhật Phương. Có lẽ cô nàng dạo một vòng qua đám nhân viên của mẹ để nhận quà.
Vân mở ngăn kéo bàn lấy ra một hộp giấy đựng lọ nước hoa Green Tea của Elizabeth Arden. Hộp này là của một gã bồ cũ tặng, nàng chưa hề động đến một giọt vì lọ đang dùng vẫn còn già nửa. Tối qua nàng lục nó ra, nghĩ bụng đem cái này tặng cô nàng đỏng đảnh cho yên chuyện! Chìa hộp nước hoa trước mặt Hạnh Phương, nàng cười ngọt nhạt:
- Chị gửi bạn mua ở sân bay đấy, không sợ hàng trôi nổi đâu. Chúc mừng sinh nhật, tiểu thư!
“Tiểu thư” toét miệng cười vẻ hài lòng lộ rõ. Cầm lọ nước hoa làm điệu bộ đưa lên mũi ngửi rồi cô nàng thẽ thọt nói:
- Tối chị qua sàn Millenium nhé, em tổ chức ở đó. Cấm vắng mặt đấy!
Nhìn theo dáng đi nhí nhảnh của Phương, Vân chán ngán quay trở lại với trang web về thời trang cưới. Làm việc trong một công ty gia đình kiểu như thế này thật chẳng dễ chịu chút nào. Ngoài công việc của một hoạ sĩ thiết kế áo cưới, Vân kiêm luôn vai trò quản lý studio ảnh nghệ thuật. Đám nhân viên phần lớn đều là họ hàng của giám đốc, tiếp xúc với đám đó đôi lúc rất bực mình vì cái phong cách “chẳng ai đuổi nổi ta” của họ. Và khó chịu hơn hết là việc phải o bế cô chiêu cậu ấm của bà chủ Hạnh Nhu. “Công tử” Bảo Phương đang học lớp 6 thì ngang ngược chọc phá và hơi một tí là quấy khóc làm nũng theo đúng hình mẫu con cầu tự. “Tiểu thư” Hạnh Phương sinh viên năm cuối thì thơn thớt nói cười trước mặt và bêu xấu sau lưng. Nếu như Vân không xuất hiện trong buổi sinh nhật tối nay của cô nàng, rồi sẽ lại có những lời xầm xì chẳng hay ho gì về nàng truyền qua truyền lại trong đám nhân viên họ hàng dây mơ rễ má rồi đến tai cả bà chủ cho mà xem, nàng biết thừa những cái trò đó. Vậy là đi đứt một buổi tối yên tĩnh!
Cận Tết, Thìn bận rộn với việc biếu xén quà cáp, nếu có rảnh cũng phải đưa vợ con đi sắm sửa chào hỏi nên hầu như nàng được tự do. Dạo gần đây tình cảm của nàng với anh ta càng ngày càng xấu đi. Chẳng những nàng thấy chán ngán trên giường mà còn không thiết nhìn mặt hay nghe anh ta nói nữa. Việc không phải gặp và chiều chuộng Thìn khiến cho nàng sung sướng hơn bao giờ hết.
Duy chỉ có điều, nỗi buồn vì sự trống trải cô đơn khi năm hết tết đến nhà nhà sum họp vui vầy khiến nàng cảm thấy nặng nề. Nhìn cảnh Hạnh Phương ríu rít với mẹ, nàng chạnh lòng nhớ đến mẹ mìh. Bà hay lam hay làm, những ngày này chắc lại hì hụi giã giò, chọn mộc nhĩ nấm hương, rửa lá dong, hoặc đang bươn chải nốt những ngày cuối năm ở chợ thị trấn kiếm tấm áo cho các em nàng. Đã gần bốn năm nay Vân không về thăm nhà.



Chương 4



Buổi tối, trời ấm áp lạ lùng. Gió nồm hây hẩy khiến những người đi đường cất hết áo khoác khăn quàng, những chiếc áo len mỏng lên ngôi như một thứ thời trang bất ngờ dịp giáp Tết. Vân mặc một bộ đồ jeans gọn gàng cưỡi chiếc xe 82 tã nát xông thẳng tới cửa bãi để xe của vũ trường Millenium. Đám nhân viên nhìn con nghẽo già của nàng một cái rồi lờ đi, để mặc nàng tự phóng vào trong. Đang lẩm bẩm chửi “lũ khốn nạn chỉ thích dắt xe đẹp”, nàng suýt nữa đâm phải chiếc Vespa Acma sơn xanh yên đỏ đang đứng khựng giữa lối đi. Tiếng phanh ken két của chiếc 82 khiến chủ nhân chiếc Acma quay lại. Nhận ra người quen, anh ta mỉm cười méo xẹo. Vân dựng xe vào một góc trống rồi trở ra hỏi:
- “Em xinh tươi” lại giở chứng hả Thanh?
- Vâng, may là đến tận đây rồi mới dừng. Cũng chỉ mất công dắt bộ thêm mấy bước. Chị đi sinh nhật Phương hả?
- Ừ, chứ không thì chui vào chỗ này làm gì! Thanh mua hoa ở đâu mà đẹp thế?
Nhìn bó hoa ly gói giấy lưới trong tay, Thanh cười xoà:
- Bà chị họ có cửa hàng hoa, em đến mua ủng hộ… Nhờ chị Vân chút được không? Chị cầm hộ bó hoa để em rảnh tay đưa ẻm vào bãi.
Vân gật đầu, đón bó hoa trong tay Thanh, nhìn anh ta cẩn thận dắt xe vào bãi, dựng chân chống giữa ngay ngắn, nàng phì cười. Hình như dân chơi Vespa nào cũng thuộc nằm lòng bài học:dựng xe không cẩn thận để nghiêng về bên máy hoặc dốc đuôi thì dễ bị ngạt xăng, đọng dầu. Xe sẽ khó nổ hoặc nếu có nổ được cũng dễ chết máy trong lúc đang bon bon trên đường. Đưa lại Thanh bó hoa, Vân nháy mắt:
- Ngạt xăng hay đọng dầu?
- Không - Thanh lắc lắc đầu. Vài tháng không gặp, mái tóc đinh chôm chôm của anh ta đã dài ra trông thấy - Đến kỳ chi tiền cho dây ga rồi chị ạ.
- Gần đây có hàng nào thay dây được không nhỉ? Mình lại quên cái danh sách những địa chỉ sửa Vespa ở nhà rồi.
- Khu này thì em là thổ địa, với lại em tích trữ sẵn dây trong cốp, không sao đâu. Mà “em mini tro hoa hồng” của chị bệnh gì hay sao mà lại đi xe này?
Vân nhét vé xe và chìa khoá vào túi quần, giọng nhẹ tênh:
- Mình ở chung cư, không dám gửi ẻm ở hầm toà nhà, gửi nhờ một nhà dưới tầng trệt. Hôm nay nhà họ đi vắng, không lấy xe ra được.
Thanh gật đầu ý chừng đã hiểu rồi đi vòng sang bên cạnh như che cho Vân sang đường an toàn. Vân nhìn kiểu galant rất tự nhiên của Thanh, tự nhủ, có lẽ là thói quen của dân du học mới về, rồi sẽ biến mất theo thời gian thôi. Nàng cảm ơn rồi lên mấy bậc cấp, thấy Thanh còn loay hoay gửi túi xách, nàng đi thẳng vào bên trong mà không chờ anh ta.
Âm nhạc giần giật và không khí nhộn nhạo nhưng nàng nhanh chóng nhận ra đám sinh nhật của Hạnh Phương. Cô nàng mặc một chiếc quần jeans bó với áo yếm vàng lóng lánh, đang ngả hẳn vào lòng một gã trai già dặn mặc áo pull Giordano, dáng điệu rất âu yếm. Bất giác Vân nhớ đến Thanh, nàng quay lại xem anh ta phản ứng thế nào nhưng không thấy đâu nữa. Chắc cậu nhóc thấy cảnh đó đã tự ái bỏ về rồi. Nàng xốc lại chiếc áo khoác jean mài bạc phếch rồi tiến đến chỗ Phương, môi nở nụ cười cầu tài nhất.
- Xin lỗi Hạnh Phương nhé, chị vội quá nên không kịp mua thêm hoa hay quà gì cho em.
- Không sao đâu chị. Chị đến chơi với em là vui rồi - giọng Phương độ lượng - Bày vẽ quà cáp tốn kém làm gì.
Cô ta nói cứ như cô ta chưa từng cầm hộp Green Tea của nàng vậy! Vân nghĩ bụng như thế nhưng tất cả những gì nàng biểu hiện ra mặt là một nỗi áy náy sâu sắc. Làm ra vẻ e dè ngồi xuống, cầm chai Heineken một ai đó chuyẻn cho, nàng chưa kịp uống thì thấy Thanh xuất hiện. Sự có mặt của anh ta không làm cho Hạnh Phương nao núng. Vẫn tựa hẳn vào gã trai mặc áo Giordano, cô ta hờ hững mời Thanh ngồi, thậm chí cũng chẳng buồn nhìn đến bó hoa đẹp của anh ta.
Đột nhiên Vân thấy bất nhẫn, nàng hơi xích vào trong để lấy chỗ cho Thanh và cầm một chai bia chuyển cho anh ta. Âm nhạc bắt đầu trở nên sôi động với những tiếng méo điện tử và trống bass dồn dập. Phương cùng gã bồ Giordano kéo nhau ra nhảy, đám bạn lố nhố cũng hùa theo với vẻ xu nịnh đáng ghét. Vân bình thản ngắm nhìn những điệu bộ khêu gợi nhảy nhót của Hạnh Phương với một nụ cười nhếch môi. Cô nàng sẽ có một tương lai rực rỡ với đám đàn ông, hẳn thế!
Không khí trong sàn nhảy ngột ngạt và khá nóng nhưng Vân không cởi áo khoác, nàng muốn đóng cho xong vai kịch bà chị già nhợt nhạt để Hạnh Phương không kiếm cớ đặt điều gây chuyện. Hạnh Phương sắp ra trường và chắc sẽ về làm cho công ty của mẹ. Có lẽ thời gian tới Vân phải tìm cách nhảy sang một chỗ khác. Chứ hàng ngày phải làm việc và lo cười nói đối phó với cô chủ nhỏ tuổi nhưng khôn xảo này thì nàng đến điên mất.
Nhạc chuyển sang một điệu nhẹ nhàng hơn. Hạnh Phương ôm riết lấy gã Giordano, thỉnh thoảng trao đổi một nụ hôn say đắm. Vân liếc sang Thanh, vẻ mặt anh ta vẫn bình thản, thoáng nét chịu đựng. Tự dưng Vân thấy bực vì cái cung cách trông thì quân tử nhưng thực ra là cực kỳ thiếu tự tin ấy. Nàng hỏi to, át tiếng nhạc:
- Số điện thoại của cậu là bao nhiêu?
- Chị hỏi để làm gì - Thanh cũng gào tướng lên.
- Để nhắn tin nói chuyện. Mình không gào được thế này mãi đâu.
Thanh cười với vẻ thú vị, anh ta rút điện thoại bấm số của mình lên màn hình rồi chìa cho nàng. Vân liếc vào màn hình rồi sực nhớ ra là trong óc nàng vẫn lưu ấn tượng về dãy số “san bằng tất cả” này. Nàng rút điện thoại bấm tin nhắn nhanh như chớp:
- Minh thay Thanh hen hen the nao ay?
Thanh đọc tin nhắn rồi hí hoáy bấm trả lời:
- Sao chi lai noi the?
- Vi cau cu ngoi duc mat ra.
- Ngoi duc mat, nghia la gi?
- Ngồi đực mặt - Vân tìm cách gõ dấu để Thanh hiểu.
- Trông em thộn lắm à?
- Ừ, mặt mũi cậu ngơ ngác như bò đội nón ấy.
- Thì em đúng là bò đội nón chứ sao nữa. Chị không thấy Phương chê em à?
- Mình nói cái này có thể làm cậu không bằng lòng...
- Chị cứ nói đi ạ.
- Tính Phương như thế từ xưa rồi. Hời hợt lắm.
- Vậy à? Em không biết. Nhưng em không thích Phương nữa đâu.
- Ủa, sao vậy?
- Không có gì - Thanh lên tiếng trực tiếp làm Vân giật mình ngẩng lên khỏi màn hình điện thoại. Vẻ mặt của anh ta hơi khó hiểu, không ra cười cợt, cũng không ra mỉa mai, giống nụ cười hờ hững của một kẻ mộng du.
Vừa lúc đó, đám lố nhố cùng Hạnh Phương quay về. Thanh đứng dậy nói lịch sự:
- Phương và các bạn ở lại vui vẻ. Anh xin phép về.
Thấy vậy Vân cũng nhổm lên, ghé tai Hạnh Phương nói nhỏ:
- Chị cũng về nhé. - Trời ơi, còn sớm mà, sao chị không ở lại nhảy với em một bản rồi hãy về. Bia cũng chưa uống kìa - Cô nàng thốt lên với vẻ vồn vã rất kịch.
- Thôi, chị ngại lắm, chị có biết nhảy nhót gì đâu - Vân cũng cùng cô ta tiếp tục đóng nốt màn diễn chị em thân mật - Phương để chị về, nhé!
- Được rồi, Phương sợ chị quá đi. Chị đi đường cẩn thận. Anh Thanh cũng vậy. Bye.
Nghe những lời dặn dò nhạt nhẽo phát ra từ đôi môi trái tim như một cuộn băng thu sẵn, Vân mỉm cười nhẹ nhàng. Nàng đi sau Thanh một quãng, len dần trong đám đông để ra phía cửa. Đã gần 10 rưỡi đêm, gió nồm ấm vẫn thổi. Vân thở phào vì thoát ra khỏi cái không gian quá ồn ào và ngột ngạt của vũ trường. Đi sang đường về phía bãi xe, nàng phanh vạt áo ra đập đập. Hơi nóng cùng mùi khói ám vào chiếc áo khoác jean làm nàng muốn hắt hơi. Giọng Thanh nhẹ nhàng vang lên:
- Không lạnh lắm, chị cứ cởi áo khoác ra một lúc cho đỡ ngộp.
- Giữa đường, không tiện.
Một tia nhìn hơi lạ lướt qua gương mặt sáng sủa, nhưng rồi Thanh chỉ mỉm cười. Anh ta khoác chiếc túi có lẽ là đựng máy tính xách tay lên vai, dẹp đỡ xe xung quanh cho nàng dắt xe ra suôn sẻ rồi mới tiến về phía chiếc Vespa cổ của mình. Nhìn dáng điệu của anh ta, Vân cảm thấy một sự bình thản và điềm đạm lạ lùng. Có thật là anh ta kém nàng hai tuổi không nhỉ?
- Nhà Thanh ở đâu?
- Em ở ngay gần đây thôi. Chỗ đầu Ấu Triệu.
- À, vậy thì gần. Thanh cứ lên xe ngồi đi, mình đẩy cho. Đỡ phải dắt bộ.
- Cảm ơn chị. Em dắt một lúc coi như tập thể dục.
- Đừng ngại, mình cũng nhờ người ta đẩy mấy lần rồi. Chuyện thường ngày ở huyện ấy mà!
Thanh vẫn giữ vẻ mơ màng hờ hững của một kẻ mộng du. Anh ta lắc đầu:
- Em không khách sáo đâu, không cần đẩy thật mà. Em dắt bộ một tí là về đến nhà thôi.
Vân bỗng hắt hơi liền hai cái làm vẻ mặt Thanh tập trung hẳn lên:
- Trời đổi gió rồi hay sao ấy, chị mau về kẻo muộn.
- Mùi khói trong sàn khét quá - Vân xua tay, những sợi dây sâu xa trong tâm hồn chợt rung lên khe khẽ vì cách nói chứa đầy vẻ quan tâm của Thanh. Nàng rút khăn giấy lau mũi và cười - Hắt hơi được thế dễ chịu hơn nhiều rồi. Thôi, Thanh không cần đẩy thì mình về đây. Hôm tới họp mặt câu lạc bộ nhớ đến đấy.
- Vâng, em sẽ đến... Chị… lái xe cẩn thận.
Vân nổ máy định vào số phóng đi, nghĩ thế nào lại quay sang hỏi Thanh một câu hết sức tò mò:
- Này mình hỏi một tí, sao Thanh lại sơn xe xanh lắp yên đỏ?
- Vì em thích Barca, câu lạc bộ Barcelona ấy.
- Ra vậy! Mình thì thích Real. Thôi, mình về đây. Chào.
Thanh nhìn theo dáng điệu lúc nào cũng như vội vã của Vân, trên môi điểm một nụ cười hiền.


vk_gà.no1_uk

..^^.. Bình tĩnh tự tin không cay cú
Âm thầm chịu đựng trả thù sau ..^^..
[URL=http://img692.imageshack.us/i/tycuapip.gif/]
avatar
vk_ga
[ Vip PRO ]
[ Vip PRO ]

Tổng số bài gửi : 675
Join date : 11/02/2010
Age : 26
Đến từ : Ukraine/kharkov

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết