Phải Lấy Người Như Anh_Trần Thu Trang-chương19 + 20

Go down

Phải Lấy Người Như Anh_Trần Thu Trang-chương19 + 20

Bài gửi by vk_ga on 23/02/10, 12:49 pm

Chương 19



- Trưởng phòng Lý, hôm nay ông rảnh rỗi thế?
Thái Vân vừa nói vừa vén tà áo dài mỏng tang ngồi lên chiếc ghế cao của quầy bar. Người đàn ông mặc sơmi đỏ mỉm cười nhìn nàng, giơ cao cốc bia:
- Tôi có hẹn với một người họ hàng. Bố cậu ấy vừa mới nhận được giấy phép đầu tư vào Việt Nam.
- Ồ, quả là việc vui mừng. Em uống cùng với trưởng phòng Lý mới được.
Vân cầm cốc bia người phục vụ vừa đưa tới, chạm vào cốc của Lý một cái. Người đàn ông được gọi là trưởng phòng Lý là một trong những khách hàng tử tế nhất của nàng. Ông ta nhã nhặn lịch sự, đòi hỏi vừa phải và thường boa cho nàng rất khá. Những khi quá bận rộn không thể qua đêm với nàng, ông ta vẫn đến quán bar này uống và tính tiền hoa hồng vào tên nàng.
Được nửa ly, Lý bỗng nhổm lên gọi:
- Nguyên Hanh, ở đây cơ mà.
Một gã trẻ tuổi đóng bộ complet đen xách cặp tiến đến. Thấy Thái Vân, hắn bỗng đứng khựng lại. Lý trèo xuống khỏi ghế chạy tới kéo gã tới bên quầy bar, hồ hởi giới thiệu:
- Nguyên Hanh, đây là Nguyễn Thái Vân tiểu thư, bằng hữu của em. Thái Vân, đây là Chung Nguyên Hanh, anh họ tôi, tân cử nhân đại học Oxford, giám đốc điều hành công ty TSS.
- Giám đốc Chung, hân hạnh!
Đáp lại nụ cười tươi tắn của Vân, gã họ Chung chỉ lầu bầu một câu chào nhạt nhẽo. Vân biết ý lui vào một góc bàn phía trong để hai anh em Lý nói chuyện. Nàng ngồi có vẻ lơ đãng với ly bia nhưng thực ra vẫn không bỏ sót cử chỉ nào của hai người đàn ông. Nàng đã được huấn luyện để biết tránh xa hoặc tiến lại tiếp chuyện chiều chuộng khách hàng đúng lúc. Và để làm được như vậy, lúc nào khách cũng phải ở trong tầm quan sát của nàng.
Dường như chủ đề câu chuyện đã chuyển từ việc làm ăn sang bản thân nàng. Họ Chung đang đưa mắt kín đáo về phía nàng và hỏi Lý một câu gì đó. Lý cười xoà vỗ vỗ lên vai Chung xem ra rất chân tình. Anh ta đưa mắt về phía Vân ra hiệu. Nàng hiểu ý tiến lại, vẫn tươi cười tiếp chuyện. Những câu tán gẫu tầm phào về tình hình thời tiết, môi trường kinh doanh xen kẽ với những tiếng cười và cử chỉ thân mật của Lý. Chung Nguyên Hanh vẫn ngồi cứng đờ như tượng. Chợt anh ta hỏi độp một câu:
- Không rõ Nguyễn tiểu thư quê quán ở đâu?
Những cô gái làm nghề như Vân thì có tới vài chục quê, nhưng Lý là khách quen nên biết quê thật của nàng, anh ta trả lời thay:
- Thái Vân quê ở Sapa, Lào Cai.
Rồi như sực nhớ ra điều gì, Lý vỗ vỗ lên trán:
- Hình như ông và bác cũng có thời ở đó, mãi đầu năm 78 mới về Phúc Châu, đúng không nhỉ?
* * *
Vân ngước mắt nhìn lên, Thanh đang dịu dàng nhìn trả lại nàng.
- Mình đoán được ra Nguyên Hanh là ai không?
Thanh gật đầu. Chàng ôm lấy lưng nàng, kéo lại chiếc áo ngủ để nó phủ hết bờ vai tròn mịn và hôn lên đôi mắt long lanh nước.
- Gần sáng rồi, em ngủ đi một chút.
- Em không buồn ngủ - Vân ngóc đầu lên khỏi ngực chàng - Mấy giờ rồi?
- Gần 3 giờ.
Với chiếc đồng hồ dây da sờn cũ trên mặt tủ đầu giường đeo vào cổ tay chàng, nhìn đăm đăm vào những chấm và số La Mã, Vân bật cười:
- Chiều nay em vừa được gợi ý là phải đưa một người vào tròng, nói cụ thể hơn là vào giường. Đó là một đại gia, chỉ riêng cái đồng hồ anh ta đeo đã ngang ngửa ba bốn cái Acma của mình. Mà mình biết ai đã gợi ý cho em vụ này không? Có hai thằng chó chết, chúng nó đã bàn nhau đem em đi làm…
Tiếp tục nhếch một nụ cười đắng ngắt, nàng nói nhanh:
- Và một số đó là chồng em, đúng ra là chồng hờ, vì hắn đã có vợ con rồi. Hắn đã trả nợ lão già cho em, giúp em xin việc, thuê nhà này cho em… Em đã từng coi hắn là cái phao cứu vớt cuộc đời. Vậy mà, thế đấy!
- Có phải người tiễn em ở sân ga không? – Thanh đột ngột lên tiếng ngắt lời.
Vân nhìn xoáy vào cặp mắt bình thản của chàng, môi mấp máy:
- Anh đã…
Thanh mỉm cười vì Vân đã chịu gọi chàng là anh. Chàng gật đầu, kéo nàng trở lại vòm ngực mình, tay lần lần những sợi tóc bám trên cổ nàng:
- Khi đó đứng mua hàng ở sát cạnh xe, anh nghe và hiểu hết.
- Có phải vì thế mà có lúc anh đã tránh em?
- Ừ, lúc đó anh thấy quá bất ngờ - Thanh gật đầu - Nhưng rồi anh…
Thấy chàng bỏ lửng câu nói hơi lâu, Vân nhỏm dậy thở dài:
- Anh cứ kể đi, em đang nghe mà.
- Anh không biết nữa. Anh không thể cưỡng lại, không thể tỏ ra lạnh nhạt được. Ở trên tàu, anh cố nằm im vờ không để ý, nhưng cứ dỏng tai lên nghe mọi thứ tiếng động phát ra bên giường em.
- Vậy còn cuộc điện thoại? Anh cũng nghe hết?
- Ừ, anh nghe hết.
- Biết vậy rồi vẫn dính vào em?
- Ừ.
Vân vùng hẳn dậy nhìn thẳng vào gương mặt tĩnh lặng của Thanh, bàn tay chàng từ cổ trượt xuống ngực nàng. Nàng lắp bắp:
- Anh điên rồi!
Thanh chẳng trả lời. Chàng ngồi dậy gạt chiếc áo choàng lụa ra khỏi người nàng rồi lặng lẽ mỉm cười. Chàng kéo nàng lại bên mình, bàn tay bắt đầu mơn man lên vùng da thịt nhạy cảm thơm man mát của Vân. Dù nàng đã cố phủ chiếc áo choàng ngăn cản, thân xác nàng vẫn bật lên những điệu nhạc êm ái trước hơi ấm mà đôi bàn tay hết sức yêu chiều ấy mang lại. Trong cơn hoan lạc thao thức, nàng nghe chàng nói mãi lời yêu.
* * *
Thang máy mở, Vân nhìn quanh định hướng rồi nhón chân đi lên những bậc thang gỗ bóng lộn. Cánh cửa kính sặc sỡ mở ra làm cái khô hanh giả tạo của điều hoà phả vào mặt nàng. Quán bar trên tầng thượng building chào đón nàng bằng vẻ lành lạnh đài các, những chiếc sofa đỏ kê sát những bức tường bằng kính nhìn xuống thành phố. Mấy người khách, quần áo sang trọng hoặc thời thượng hoặc cả hai, ngồi ngả ngớn bên những ly nước kiểu cách, không trầm ngâm với những quân cờ vua nhỏ bằng pha lê thì cũng ôm gối ngắm khung cảnh đang trải rộng phía ngoài. Một nơi quả là thượng lưu hàn nhã.
Vân lặng lẽ ngồi xuống một chiếc bàn trống ở góc phòng. Anh chàng bồi bàn ăn mặc kiểu hip-hop chìa cho nàng tấm menu và kính cẩn quan sát nét mặt người khách lạ. Vân gọi một ly cocktail loại nhẹ rồi lặng lẽ quay mặt nhìn ra bên ngoài cửa kính. Nàng chờ Thìn. Mối quan hệ của nàng với chồng hờ từ trước tới nay luôn dừng lại ở những lần gặp gỡ tại nhà hoặc cùng lắm là đi ăn ở nhà hàng quen, riêng tư kín đáo. Đây là lần đầu tiên nàng chủ động hẹn anh ta ở chốn công khai sang trọng này.
Người phục vụ trở lại với ly cocktail màu xanh dịu mắt. Vân nhấp thử một chút, cảm thấy dễ chịu với vị bạc hà the the và chút rượu mùi không đáng kể của nó. Ánh đèn thành phố rực rỡ và ánh hoàng hôn le lói đang giao hoà với nhau ở lưng chừng tầm mắt của nàng, một ngôi sao, có lẽ là sao Hôm, đang toả sắc xanh nhỏ nhoi phía chân trời. Bất giác nàng nghĩ tới một người. Liệu qua lớp kính dày như thế này thì kính thiên văn có nhìn rõ sao không nhỉ?
Chợt Vân thấy ai đó huýt sáo gần mình, nàng quay lại và thoáng ngạc nhiên vì người vừa ngồi xuống đối diện nàng không phải là Thìn.
- Chào em - người mới đến nháy nháy mắt - Không nhận ra à?
Vân ngớ ra một giây rồi ngay lập tức nở nụ cười:
- Anh Tường. Suýt nữa thì em không nhận ra thật. Anh ăn mặc khác quá.
- Hôm nay anh có hẹn đặc đặc biệt.
- Thế ạ?
Vân cười nhẹ nhàng. Trong đoàn đi Sapa, Tường là người nàng nể hơn cả “ông địa” Ngữ. Anh còn khá trẻ, dễ coi, có vẻ thành đạt, lại thấy mọi người bảo là chưa vợ, nhưng cách anh giữ khoảng cách với phụ nữ thật lạ lùng. Một phong thái vẫn tự tin, hơi nghiêm khắc nhưng không khó chịu, nghiêm túc và nhẹ nhàng đúng lúc, nó khiến người ta cảm thấy không thể xem thường. Vì vậy nên khi thấy Tường nhắc đến “cái hẹn đặc biệt” với ánh mắt lấp lánh, Vân đoán ngay ra rằng anh đã có nơi có chốn, và việc anh trở nên hơi xa vời già dặn hơn so với tuổi chỉ là một biểu hiện của sự chung thuỷ.
Tường không nhìn vào cuốn menu mà người phục vụ đưa tới, anh gọi ngay bia tươi rồi chỉ vào ly cocktail trên bàn:
- Grasshopper à?
- Sao anh biết?
Tường mỉm cười, không trả lời vào câu hỏi hơi sửng sốt của Vân mà hỏi luôn câu khác:
- Hình như đây là lần đầu em ngồi ở đây?
- Vâng, em mới nghe một chị ở văn phòng quảng cáo.
- Thấy quán này được không?
Vân xoay chiếc ly trong tay nhìn ra khoảng không gian thoáng đãng bên ngoài. Trời đã tối hẳn, nhữgn ánh đèn xe, đèn quảng cáo rực rỡ và sinh động hơn bao giờ hết. Nàng quay lại đưa mắt quanh quán như thầm đánh giá:
- Em thấy nội thất trang trí được, có cảm giác hơi lạnh. Địa điểm thì lý tưởng, cảnh bên ngoài quá đẹp.
- Của một bác nick là Concato, cũng tham gia trên mạng mình đấy, em biết không nhỉ?


Chương 20


Vân lắc đầu, nàng có nhìn thấy cái tên Concato ở đâu đó nhưng chẳng nhớ nick ấy đã viết những gì.
- Văn phòng anh gần đây nên dẫn khách cho bác Concato suốt… À, anh ngồi thế này có phiền em không?
- Không đâu ạ, em sợ em làm phiền anh ấy chứ.
- Phiền gì mà phiền - Tường mỉm cười, hôm nay anh có vẻ tươi tắn khác hẳn kiểu trầm tĩnh khô khan khi ở Sapa - Anh hẹn bạn 8 giờ, ở văn phòng điều hoà hỏng nên mới qua đây sớm.
Tường nói làm Vân nhìn xuống đồng hồ. Đã sắp 7 rưỡi tối, Thìn vẫn chưa thấy đâu. Nàng chép miệng nói lảng sang chuyện khác:
- Sao dạo này em ít thấy anh đưa ảnh lên mạng nhỉ?
- Có đấy chứ. Chiều nay anh vừa quẳng lên một bức sông Hồng.
- Một bức ăn thua gì! Hồi nọ em thấy anh với bác Ngữ đua nhau đưa lên đến cả chục ảnh một ngày.
- À… đợt đấy là anh với Blue liên thủ chống Macro tiên sinh. Ảnh cũng là anh với nó “campuchia”, chứ một mình anh làm sao trực chiến mà có ảnh nhanh thế được.
Tường nhắc đến Blue làm Vân chợt thấy nhói tim. Từ đêm mưa đó đến hôm nay đã gần hai tuần, nàng không được gặp chàng, không được nói chuyện và cũng không được đắm chìm vào những giây phút êm ả bên chàng. Hai người chỉ nhìn thấy nhau trên mạng và nhắn cho nhau qua điện thoại hay những dòng tin offline trên Yahoo. Có lẽ giờ này Thanh đã về nhà ăn cơm với ông bố đểnh đoảng của chàng rồi. Còn nàng thì vẫn mgồi đây đợi Thìn đến để nói cho xong chuyện chia tay…
- Em nói anh thế chứ cũng có thấy em vào viết bài “post” ảnh gì đâu nhỉ? –Không để ý tới nét mặt của nàng, Tường hỏi vui vẻ.
- Dạ, em mới đổi chỗ làm, bận hơn nên chỉ vào đọc bài thôi anh ạ.
- Anh thì có cái project cần làm gấp nên ngại vào mạng, sợ la cà. Nhiều mục dài, đọc xong cũng hết cả buổi đấy.
- Vâng, em toàn phải copy các bài dài vào usb để đêm về đọc. Đọc trong giờ làm việc sếp bắt được thì lôi thôi to. À, anh có biết chương trình nào save được cả trang web cùng lúc không? Em cứ phải save as từng trang, có mục mười mấy hai chục trang, mất thời gian quá.
- Cái đấy thì em dùng Teleport hoặc Webthief. Anh có sẵn Teleport, để mai anh đưa link cho em tải về, file nén nên nhẹ thôi.
- Dùng có khó không ạ?
- Yên tâm, dễ lắm. Nếu có gì mắc cứ gọi anh trên Yahoo, nick anh là…
Có tiếng tằng hắng đầy đe doạ vang lên cắt ngang câu nói của Tường. Vân thoáng giật mình quay lại, Thìn đến.
* * *
Vân rút khăn giấy lau máu mũi, nhếch mép ngước lên bảng điều khiển thang máy. Nàng không nhìn vào gương mặt dài của Thìn nhưng vẫn có thể thấy vẻ bừng bừng phẫn nộ đến nực cười. Quả thật Thìn rất nực cười! Khi Lương Nhữ Tri ngủ với nàng ngay trước mũi thì hắn ta im lặng làm ngơ. Đến lúc nàng chỉ nói chuyện vui vẻ với một người đàn ông quen biết bình thường thì sấn đến hùng hổ. Và thậm chí hắn còn chẳng đợi được đến về nhà mà đã vung tay tặng nàng hai cái tát ngay trước cửa thang máy của quán bar.
Vân nhìn những con số nhích lùi dần báo hiệu sự di chuyển chậm chạp, lòng ngao ngán chứ không phẫn nộ. Hình như cảm xúc của nàng đã chai đi rồi. Thìn sau khi tát nàng thì có vẻ hối hận. Có lẽ hắn không nghĩ cái tát của mình lại khiến Vân bị chảy máu cam. Cũng có thể hắn đã nhận ra đây không phải là chỗ thích hợp để giở thói vũ phu với nhân tình. Thang máy dừng ở tầng một, nơi đỗ xe ô tô, Thìn đi ra, mặt tỉnh rụi như không hề quen biết nàng. Vân bấm nút đóng cửa thật nhanh để đỡ phải nhìn thấy dáng đi khệnh khạng của hắn. Nàng đưa tay lên má, chắc dấu vết hai cái tác của Thìn sẽ làm mặt nàng khó coi. Nhưng không sao, mai là ngày nghỉ.
Thang dừng ở tầng hầm để xe máy, Vân vuốt lại mái tóc, bước nhanh ra ngay khi cánh cửa inox vừa xịch mở. Suýt nữa thì nàng đâm phải người đang đứng lơ ngơ phía ngoài. Chẳng ai xa lạ, đó là Thư, sếp mới của nàng. Cô ta đi một mình, mặc một chiếc đầm hở lưng màu hoàng yến và trang điểm khá đậm, trông sinh động hấp dẫn khác hẳn với vẻ gái già kín đáo nhợt nhạt ban ngày. Vân dừng lại chào hỏi vài câu xã giao rồi mới đi về phía chiếc 82 của mình. "Nói cho công bằng thì cũng đẹp!" - nàng nghĩ thầm, khẽ nhún vai.
Với những gì đang đợi ở nhà, lẽ ra nàng phải không còn thời gian lẫn tâm trí mà cảm thấy ghen tị thường tình kiểu như thế nữa. Nhưng việc gì phải nghĩ nhiều về cái tên vô học đó khi hắn đã làm nàng chán ngấy đến độ không buồn cảm thấy lợm giọng nữa. Dù sao thì quãng thời gian làm vợ hờ trả nợ hắn của nàng đã chấm dứt rồi. Với hai cái tát vô lý của hắn vừa nãy, việc nàng nói chia tay với hắn sẽ càng dễ dàng, mọi chuyện coi như đã được định đoạt. Và nàng sẽ được tự do...
***
Tố “tồ” thò đầu ngó vào bếp và phòng tắm, xuýt xoa:
- Eo ôi, đại tỷ ở chỗ sang thế!
- Sang nên mới phải cuốn gói sớm – Vân vỗ vỗ để lớp băng dính chặt vào nắp chiếc hộp carton – Ê, qua đây khênh đi, đứng đấy nói nhiều!
Tố chồng hai chiếc hộp lên bê ra trước cửa thang máy trông nhẹ tênh như chơi đồ hàng, miệng lẩm bẩm:
- Em đúng là số con kiến. Tưởng tỷ mời ăn nên đến rõ nhanh…
- Ta có bảo là không cho mi ăn đâu. Dọn nhanh rồi ta nấu miến cho.
- Ặc ặc, khênh một đống xong rồi ăn miến. Tỷ ác!
- Ta nói ta hiền bao giờ chưa? Nào, có làm không?
- Có - Tố kéo dài giọng, đẩy đám hộp, túi, ba lô vào thang máy - Tỷ nhanh lên không em mang đồ ra chợ Giời bán hết đấy!
Vân không cười, quay vào bếp cuộn nốt mấy mẩu tượng hoa quả bằng thạch cao gắn nam châm trang trí trên cánh tủ lạnh vào trong chiếc khăn lông màu hồng và hai tấm lót tay hình quả dâu. Hôm qua nói chuyện chia tay với Thìn xong xuôi, nàng bắt tay vào việc thu dọn ngay lập tức. Đồ đạc của nàng toàn những thứ lặt vặt, ngoài mấy bức tranh mới vẽ và chiếc máy tính second hand đã chuyển đi từ hôm trước, chẳng còn gì có thể gọi là cồng kềnh. Quần áo, giày dép, sách báo, thêm vài chiếc cốc sứ với nửa tá vừa bát vừa đĩa và một chiếc máy ảnh Minolta cũ, tất cả đều nhỏ mọn và chỉ cần hai chiếc thùng giấy là đủ thu dọn tất cả bằng chứng của một quãng đời cay đắng ấy.
Tháo sim điện thoại bỏ vào ví, nàng để lại chiếc máy ảnh, điện thoại di động và mấy thứ nữ trang đắt tiền mà Thìn đã mua cho kèm theo một phong bì tiền. Nàng nhớ lại lời nói hôm qua của anh ta rằng “cô muốn đi đâu thì đi, để lại các thứ trả tôi” và mệt mỏi thở dài. Anh ta đã rộng rãi không nhắc đến khoản nợ 30 triệu “giúp hộ” Vân hồi trước nhưng nàng vẫn vét hết số tiền dành dụm và vay mượn thêm để trả lại. Nàng thoáng thấy xót xa, bao nhiêu mồ hôi nước mắt và cả máu của nàng trong suốt mấy năm trời… Nhưng nàng sẽ kiếm lại được thôi!
Xách nốt chiếc túi du lịch ra khỏi nhà, khoá sập cửa, Vân mỉm cười chào từ biệt mấy người hàng xóm phúc hậu rồi đi xuống dưới. Tố đã chằng buộc các thứ vào chiếc 82 của nàng bằng mấy sợi dây cao su có móc sắt. Dắt chiếc Vespa ra, nàng nheo mắt nhìn cậu bạn tốt bụng:
- Mi lấy mấy cái dây này ở đâu ra thế?
- Em mua chứ đâu. Bên siêu thị kia có đầy!
- Hết bao nhiêu để lát ta trả.
- Tỷ khinh em đấy à? Em bây giờ làm cho Silvermoon chứ không còn là thằng Tố đến ăn vụng lạc rang muối của tỷ nữa đâu nhé!
Vân cười, có Tố đến giúp, nàng cảm thấy tâm trạng của mình bớt u ám đi nhiều. Nàng nhìn chiếc 82 rồi chỉ về phía xe của Tố, hỏi:
- Thế đi xe này còn xe mi kia thì tính sao?
- Ôi dào, tỷ khéo lo. Chờ 5 phút nữa, em đã bảo thằng Diễn đi xe ôm đến đây rồi, nó đi xe em để em đi xe tỷ.
- Diễn nó có xe chưa nhỉ?
- Rồi tỷ ạ, sao tỷ hỏi thế?
- À, tưởng chưa thì ta bán cái 82 cho nó.
- Người thằng đấy như cái sào, đi 82 thế nào được mà tỷ đòi bán. Nó trúng quả làm phim quảng cáo cho bọn sữa Zala, mua Jupiter mới tinh nhé.
Làm như không để ý đến lời Tố, Vân cúi xuống cài lại khoá chiếc túi du lịch. Bạn bè cùng lớp đều đã phần nào ổn định, Tố mua được nhà riêng, còn Diễn, đứa bị coi là lẹt đẹt nhất, cũng đã có xe máy tốt, chỉ có nàng vẫn chông chênh, chẳng có gì trong tay.
Chấm dứt quan hệ với Thìn cũng có nghĩa là mất chỗ ở, nàng biết trước như vậy nên đã liên hệ thuê được nửa căn hộ trên tầng 3 một khu tập thể xuống cấp với giá khá rẻ. Tạm thời có nhà, khoản tiền nàng đã vay của ông chủ gallery quen để trả Thìn sẽ được trừ dần vào công trang trí triển lãm và dăm bảy bức tranh phong cảnh khổ lớn sắp tới, nàng sẽ không đến nỗi quá túng quẫn. Nhưng tất nhiên mọi việc chi dùng chỉ trông vào lương ở công ty sẽ khiến nàng phải tính toán đau đầu hơn.
Nắng đã bắt đầu gay gắt mà không thấy Diễn đâu, Tố vừa đi lại vừa lầu bầu:
- Thằng khỉ gió, vừa đi vừa ngủ hay sao...
- Mới có một tí, mi ngồi yên chờ đi xem nào. Lượn lờ chóng mặt quá!
- Tỷ không biết đấy, hôm nọ nó hẹn em 10 giờ đi xem nhà. Chờ đến 10 rưỡi không thấy, em gọi điện thì nó bảo là ngủ quên, thế có bực không!
- Tính thằng này vẫn như hồi xưa nhỉ - Vân rút chai nước trong túi chìa cho Tố - Uống đi cho mát! Trưa nay đi ăn gì bây giờ?
- Em tưởng tỷ bảo nấu miến?
- Nhà mới đã có nồi có bếp gì đâu mà nấu miến. Hay đi ăn bún chả nhé.
Mải nói chuyện và ngóng về phía đầu đường, cả Vân lẫn Tố đều không thấy một chiếc Lexus bò chậm chạp ngang qua.


vk_gà.no1_uk

..^^.. Bình tĩnh tự tin không cay cú
Âm thầm chịu đựng trả thù sau ..^^..
[URL=http://img692.imageshack.us/i/tycuapip.gif/]
avatar
vk_ga
[ Vip PRO ]
[ Vip PRO ]

Tổng số bài gửi : 675
Join date : 11/02/2010
Age : 26
Đến từ : Ukraine/kharkov

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết