Cô đơn vào đời (Dịch Phấn Hàn) - P4

Go down

Cô đơn vào đời (Dịch Phấn Hàn) - P4

Bài gửi by vk_muzjc on 24/02/10, 03:36 pm

3.Tai nạn ngoài ý muốn

Không biết các bạn đã có cảm giác như thế này bao giờ chưa, khi một nhân vật khá quan trọng trong cuộc đời bạn xuất hiện, vào cái khoảnh khắc tiếp xúc lần đầu tiên, bạn có một cảm giác thật khác lạ, cứ như thể bạn một chiếc búa gõ mạnh vào gáy vậy. Khung cảnh của buổi gặp gỡ đầu tiên ấy cứ dần dần in đậm trong tâm trí bạn tự lúc nào chẳng biết.

Tháng 10 năm 1998, vào đầu học kỳ một năm lớp Mười, Hứa Lật Dương chính thức chuyển vào lớp tôi. Ngày đầu tiên đến lớp, cậu ấy kê một chiếc bàn ở ngay đằng sau tôi. Tôi tò mò quay lại phía sau nhìn cậu ấy. Đầu tiên tôi nhìn thấy bàn tay cậu ấy ở mép bàn. Bàn tay của Hứa Lật Dương rất trắng, trông giống như tay con gái. Rồi tôi từ từ ngẩng lên nhìn mặt cậu ấy. Chính cái khoảnh khắc đó, cậu ấy như chiếc búa sắt, gõ mạnh vào cái đầu mới vừa hiểu ra ý nghĩa của hai từ “tương tư” của tôi.

Cho dù bao nhiêu năm qua đi, tôi sẽ mãi mãi nhớ cái cảm giác của khoảnh khắc đầu tiên đó, cảm giác vô cùng đặc biệt. Cậu ấy không phải là quá đẹp trai hoặc quá hấp dẫn. Cậu ấy chỉ có khuôn mặt thanh tú, ưa nhìn hơn các cậu con trai bình thường khác. Nhưng khuôn mặt đó dường như đã khởi động một vùng nào đó trong đầu tôi, công tắc như được bật lên, và tôi bắt đầu đi thu thập từng tí một thông tin về cậu ấy.

Và cũng chính vào cái khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên rất muốn biết tất cả mọi thứ liên quan đến cậu ấy. Cậu ấy tên là gì? Cậu ấy từ đâu đến?

Tôi không thừa nhận mình đã bị cậu ấy hút hồn ngay từ khoảnh khắc đầu tiên. Điều đó là không thể. Cho dù lúc đó đã chớm có tình cảm với cậu ấy thì cũng không thể bị cậu ấy hút hồn ngay được.
Đối với con gái, e dè quả thực là một đức tính tốt, kể cả trong việc viết sách cũng vậy.

Anh chàng bảnh trai này sau khi ngồi sau lưng tôi được một ngày thì tôi và cậu ấy bắt đầu có chuyện.

Chiếc bàn học của cậu ấy vừa chuyển xuống sau lưng tôi, tôi liền ngồi thẳng lưng, dựa vào nó, trong lòng tự nhủ rằng: Thế là từ giờ trở đi, bản cô nương đã có chỗ dựa lưng rồi.

Nhưng chưa dựa được vào bàn thì tôi đã nghe thấy một tiếng kêu thất thanh: Cẩn thận! Tôi giật mình,lạnh toát sống lưng, từ từ quay người lại, bỗng nghe tháy một tiếng “soạt”, chiếc áo sơ mi trắng đã bị rách toạc một miếng dài đằng sau lưng.

Hoá ra chiếc bàn cũ của Hứa Lật Dương là bàn cũ, không biết ai đã đóng vào phía trước đó một cái đinh. May mà tôi quay người kịp thời nếu không thì cái cảm giác bị chiếc đinh đó đâm vào người chắc chắn sẽ sâu đậm hơn cảm giác bị khuôn mặt của Hứa Lật Dương đập vào mắt.

Tôi dùng tay che miếng rách ở sau lưng, mặt đỏ lựng, lệnh cho cô bạn ngồi cùng bàn Châu Hảo giúp tôi nghĩ cách. Nó quay đầu, định cầu cứu các bạn khác, nhưng bị tôi ngăn ngay lại. Xấu hổ chết đi được. Chẳng nhẽ để cả lớp kéo đến xem tấm lưng ngọc ngà và chiếc áo cotton trắng của tôi bị hở ra sao? Nghĩ đến cảm giác đó, tôi thấy sợ phát khóc.

Đúng lúc đó, một chiếc áo khoác đồng phục được dúi vào tay tôi từ phía sau. Tôi khoác ngay vào rồi sau đó mới quay người lại cảm ơn. Người đưa cho tôi chiếc áo khoác đó không phải ai khác chính là Hứa Lật Dương. Truyện kiếm hiệp vẫn thường có những đoạn người con gái chỉ vì bị người khác nhìn thấy khuôn mặt của mình sau tấm voan chê mặt hoặc nhìn thấy bàn chân của mình sau lớp vải bó chân mà đã phải lấy người đó, trọn đời trọn kiếp ở bên nhau. Trong truyện cổ tích cũng có chuyện Tiểu Bạch Xà vì được người cứu mạng mà phải đi trao thân cho người cứu năm trăm năm. Trong câu chuyện này, cô gái đã được chàng trai giải vây, tuy có bị chàng nhìn thấy tấm lưng trắng nhưng trong lòng rất lấy làm sung sướng.


Ta cứ muốn ta là người cô độc
Cuộc đời này xin chẳng biết yêu thương
Vì tình đời quá chất chứa thê lương
Nhưng ước muốn mãi chỉ là ước muốn
avatar
vk_muzjc
Thành viên sôi nổi
Thành viên sôi nổi

Tổng số bài gửi : 158
Join date : 09/02/2010
Age : 32
Đến từ : Hà Nội

Xem lý lịch thành viên http://yy.vc/mn

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết