Cô đơn vào đời (Dịch Phấn Hàn) - P9

Go down

Cô đơn vào đời (Dịch Phấn Hàn) - P9

Bài gửi by vk_muzjc on 24/02/10, 04:05 pm

8. Cảm xúc ngọt ngào

Trước khi Hứa Lật Dương vào lớp, tôi ngồi ở cuối lớp và hầu như chẳng bao giờ nói chẳng với ai. Sự xuất hiện của Hứa Lật Dương đã phá tan tình trạng này. Tôi thật sự không biết phải nói chẳng với những người khác như thế nào, mở miệng ra là cảm thấy tự ti và lo sợ. Có lẽ tại việc ở nhà, cho dù tôi có nói gì với mẹ tôi thì đều bị mẹ mỉa mai hoặc trách móc nên đã khiến tôi có một mặc cảm về tâm lý khi giao tiếp. Không nói gì, nhưng tôi vẫn có thể làm một việc. Đó là tôi thầm quan sát Hứa Lật Dương.

Ngày thứ hai, khi nộp vở bài tập về nhà, cậu ấy đến bên bàn tôi, nói: “Vở bài tập nộp cho cậu à?” Tôi ngẩng đầu nhìn. Cậu ấy quả là đẹp trai, rất gầy, rất cao, vô cùng sạch sẽ thậm chí có thể nhìn thấy từng sợi lông tơ quanh miệng cậu ấy. Không biết tại sao, tôi muốn cười với cậu ấy. Tôi nghĩ là khi đó tôi đã có cảm tình với cậu ấy rồi, nhưng tôi lại chẳng biểu lộ những điều đó ra ngoài. Tôi chỉ nói: “Ừ, vở bài tập nộp cho tớ. Trả lại chiếc áo đồng phục cho bạn này. Cảm ơn bạn rất nhiều.”

Cậu ấy đặt vở lên trên bàn tôi, ngón tay thon dài, trông rất mềm và trắng. Cầm chiếc áo đồng phục trên tay, cậu ta ngạc nhiên hỏi: “Sao cậu giỏi thế, có thể gấp quần áo gọn và đẹp như ở ngoài hàng vậy?” Tôi chỉ cười, không trả lời, trong lòng thầm nghĩ: Nếu như cậu sống ở nhà mình thì cậu cũng có thể gấp chiếc áo gọn và đẹp như vậy.

Làm rung động trái tim thiếu nữ thường thì chỉ có mấy loại con trai như sau: Một là học rất giỏi. Hai là đẹp trai nhất lớp. Ba là bạn chơi từ thuở nhỏ. Ở tuổi mười sáu, nếu bạn thích một người con trai nào đó thì cũng chỉ quanh quẩn trong ba loại ấy mà thôi. Còn có một khả năng nữa là tình thầy trò. Nhưng, đối với tôi, mối quan hệ này không thể chấp nhận được. Tôi luôn cảm thấy mối tình thầy trò là một hành động loạn luân.

Không biết bắt đầu từ bao giờ, tôi rất hay quan sát Hứa Lật Dương. Thực ra tôi chẳng thích điều này chút nào, rất khó chịu. Tôi muốn ngừng cái việc âm thầm quan sát vô nghĩa này lại nhưng không dừng được. Tôi chưa từng chủ động bắt chuyện với cậu ta, và cậu ta cũng vậy. Thế nhưng, hằng ngày cậu ấy mặc áo gì, mặc quần gì, đi giày gì, thậm chí những ngày nào mặc cùng một chiếc áo, tôi đều nhớ rất rõ.

Tôi thích dáng vẻ ngày đầu tiên tôi gặp cậu ấy. Hôm đó, cậu ta mặc một chiếc áo thể thao màu trắng, rất đẹp trai, rất sạch sẽ. Từ hôm đó, cứ đi trên đường là tôi đặc biệt chú ý đến những người con trai mặc áo trắng. Tôi ngồi phía trên Hứa Lật Dương, nghe thấy rất rõ tiếng nói chuyện của cậu ấy và đám bạn. Tôi thề rằng tôi không cố ý nghe bọn họ nói gì nhưng tôi vẫn thường xuyên nghe thấy câu chuyện của họ, nào thì tan học sẽ đi đâu chơi điện tử, nào là bóng đá, truyện tranh. Toàn những thứ tôi chẳng bao giờ thích tôi lại nghe rất say sưa và thích thú. Có những lúc tôi rất muốn nói chuyện với câu ta nhưng lại chẳng tìm được chủ đề nào để nói, chẳng biết phải bắt đầu như thế nào. Mà tôi không bắt chuyện thì sẽ có người khác bắt chuyện. Ví dụ như đám con trai ngồi ở phía sau, những học sinh yếu kém, hình như bọn chúng đều rất thích Hứa Lật Dương. Chỉ sau vài ngày mà mấy người bọn họ đã chơi với nhau rất vui vẻ.

Hứa Lật Dương không giống với đám con trai đó. Lúc đó, tôi cảm thấy điểm khác nhau là ở chỗ trông cậu ấy sáng sủa, sạch sẽ và tri thức hơn hẳn. Cậu ấy không to tiếng, làm ồn trong giờ học, không ngày ngày quên nộp vở bài tập để cô giáo mắng mỏ và thúc giục. Không chỉ có những đứa con trai đó thích cậu ấy, tôi nhận thấy Châu Hảo cũng thích cậu ấy. Nói khó nghe một chút, khi đó tôi cảm thấy Châu Hảo định “ngấp nghé” cậu ấy. Châu Hảo tìm mọi cách để bắt chuyện. Theo tôi, thì đó đích thị là tìm một cách để tán tỉnh và thu hút. Tôi thầm cười khẩy trong bụng: Đúng là đũa mốc lại đòi chòi mâm son! Còn Hứa Lật Dương không giống với những đứa con trai khác luôn ăn nói nặng nề và thô thiển, cậu ấy rất nhẹ nhàng. Điều này làm tôi cảm thấy vô cùng khó chịu.

Đối với tôi, những đứa con gái như Châu Hảo không xứng được nghe con trai nói những lời dịu dàng. Kết quả học tập thì be bét, người thì xấu mà lại muốn chơi đùa cùng với con trai. Có một lần, Châu Hảo có một bài toán không biết giải. Nó quay sang hỏi tôi, tôi nhìn lướt một cái thì thấy đó là một bài toán vô cùng đơn giản. Tôi cảm thấy không thể chịu đựng được đứa con gái ngu ngốc này, bèn nói: “Tớ đang bận, cậu đi hỏi người khác đi.” Châu Hảo nghe thấy vậy, không hề tức giận. Nó đã quá quen với việc tôi dùng cái giọng đó để nói chuyện với nó. Vì thế, nó đi hỏi người khác thật. Và người mà nó hỏi chính là Hứa Lật Dương.

Tai tôi lập tức dựng ngược lên. Vừa làm bài tập, vừa lắng nghe xem bọn họ nói gì. Có vẻ là Hứa Lật Dương biết giải bài này nhưng không biết phải giảng giải cho Châu Hảo thế nào. Bởi vì Châu Hảo tối dạ vô cùng. Tôi vẫn thường tự hỏi không biết Châu Hảo có vấn đề gì về trí tuệ không? Hoặc là Châu Hảo muốn nhân cơ hội này để nói với Hứa Lật Dương vài câu chăng nên nó mới cố tình tỏ ra không hiểu? Đoán già đoán non mãi dụng ý của Châu Hảo, tôi tự nhiên cảm thấy không thoải mái và rất bức xúc. Cuối cùng không chịu nổi tiếng thì thầm của bọn họ ở bên tai, tôi quay đầu lại, thản nhiên giảng giải điểm mấu chốt của bài toán. Tôi vừa mới dứt lời, Hứa Lật Dương liền nói ngay: “Đúng, đúng là như thế đấy. Thuỷ Tha Tha nói rất đúng.” Châu Hảo lặng lẽ cầm lại cuốn sách, cúi gằm mặt xuống bàn tiếp tục làm bài. Đây là lần đầu tiên tôi và Hứa Lật Dương nói chuyện với nhau.

Lần đầu tiên cậu ấy gọi tên tôi. Lúc đó, chúng tôi mới chỉ quen nhau được một tuần thôi. Vậy mà cậu ấy gọi tên tôi - Thuỷ Tha Tha - nghe mới tự nhiên làm sao. Tôi chợt nghĩ không biết cậu ấy có giống mình không, cảm thấy tên của nhau thật quen thuộc và gần gũi, như đã quen biết từ lâu rồi. Viết đến đây các bạn có thể thấy rõ là tôi là một người nhạy cảm và có khát vọng chiếm hữu như thế nào. Và đến tận bây giờ, sau nhiều năm, điều này vẫn chẳng hề thay đổi. Thế nhưng, trên thế gian này, có ai là duy nhất của ai đâu? Có ai độc chiếm ai đó mãi mãi đâu? Khát vọng chiếm hữu chỉ làm cho con người sau khi trưởng thành càng trở nên phiền não khi đối diện với thế giới đầy phức tạp này mà thôi.


Ta cứ muốn ta là người cô độc
Cuộc đời này xin chẳng biết yêu thương
Vì tình đời quá chất chứa thê lương
Nhưng ước muốn mãi chỉ là ước muốn
avatar
vk_muzjc
Thành viên sôi nổi
Thành viên sôi nổi

Tổng số bài gửi : 158
Join date : 09/02/2010
Age : 32
Đến từ : Hà Nội

Xem lý lịch thành viên http://yy.vc/mn

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết